Cây lớn không vì đất bằng, mà vì chịu được gió ngược
Cây không vươn cao nhờ những ngày trời yên biển lặng, mà nhờ những mùa gió quật đến muốn gãy cả thân. Đất bằng cho ta sự ổn định, nhưng chính những luồng gió ngược mới ép rễ phải cắm sâu hơn, buộc thân phải cứng hơn, và khiến cây học cách đứng thẳng giữa chao đảo. Con người cũng vậy – không ai trưởng thành nhờ những điều thuận lợi, mà nhờ những thứ từng muốn làm ta bỏ cuộc.
Những ngày khó khăn, ta tưởng mình đang bị đời xô lệch; nhưng nhìn kỹ lại, chính những cú hất đó làm ta biết mình chịu được đến đâu. Gió ngược khiến bước chân chậm lại, hơi thở nặng hơn, nhưng cũng là thứ rèn cho ta ý chí cứng hơn. Nếu mọi thứ đều xuôi, ta sẽ quen với sự dễ dàng và chẳng bao giờ biết mình có thể mạnh đến mức nào.
Có những người đi trên con đường phẳng, nhưng tâm lại yếu. Ngược lại, có những người đi trên đất đá, dốc ngược, bão táp, mà mỗi lần vượt qua lại thêm một lớp vững vàng trong lòng. Sức mạnh thật sự không nằm ở nơi ta đứng, mà nằm ở thứ ta đã vượt qua để đứng được ở đó.
Cây lớn không xin gió thuận,
con người mạnh không mong đời nhẹ.
Thứ làm ta trưởng thành luôn là nghịch gió – không phải thuận đường.
Cây lớn không vì đất bằng,
mà vì chịu được gió ngược.
Con người cũng vậy – lớn lên từ khó khăn, không phải từ bình yên.